“Anh còn cần phụ nữ?”
“Hai triệu một lần? Ba ngày mười triệu?”
An Nhiên cố gắng để giọng nói của mình không run rẩy, nhưng khóe mắt vẫn ánh lệ, cô tức giận đẩy cậu ra, ngồi thẳng dậy chỉnh lại quần áo, sau đó nhẹ giọng nói: “Cho tôi xuống xe!”
Hoắc Doãn Tư cũng ngồi thẳng.
Cậu châm điếu thuốc vừa nãy, rít hai hơi, trong xe cảm thấy rất bức bối, An Nhiên chịu đựng không nói.
Cậu gảy tàn thuốc lá, nhàn nhạt nói: “Tôi nói rồi, uống cà phê với tôi.”
An Nhiên có chút tức giận: “Hoắc Doãn Tư, anh còn muốn sao nữa? Ba năm, chúng ta đã sớm chia tay! Anh bảo tôi là kẻ lừa đảo, anh bảo tôi không biết xấu hổ vì tiền, tôi nhận, anh bảo tôi không xứng làm bà Hoäc, tôi cũng không quan trọng, tôi rời bỏ anh rồi, tại sao anh không buông tha cho tôi?”