Cô không nói chuyện nữa, cố ý lạnh nhạt cậu, không muốn cho cậu bất kỳ ám chỉ mập mờ nào.
Quá khứ của bọn họ đã hỏng bét rồi.
Cô khác cậu, cậu trời sinh cái gì cũng có, mà cô bò ra khỏi vũng lầy rất khó khăn, cô vừa mới lên bờ, không muốn lại chơi trò chơi tình ái với cậu.
Có lẽ, giấc mơ trong lòng cô, đã vỡ rồi.
Hai nơi cách nhau rất gần, chẳng mấy chốc, xe của Hoắc Doãn Tư đã dừng dưới tòa nhà cao ốc, cậu cũng không xuống xe ngay, mà nhẹ giọng hỏi: “Mấy năm nay, em đã từng ghé qua thăm chưa? Có từng nhớ lại nơi này không?”