Sau đó lão Trịnh nói gì đó nữa, nhưng An Nhiên không nghe lọt tai, cô lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ xe, cảm thấy chán nản khó nói.
Ba năm, Hoắc Doãn Tư vẫn có thể ảnh hưởng đến cô.
Bỗng dưng, lão Trịnh nói: “Thư ký An, chiếc xe lúc nấy vẫn luôn đi theo chúng †a, có phải bọn chúng biết cô mang theo đồ đáng giá của Tổng Giám đốc Cố nên chuẩn bị cướp chúng ta hay không?”
Vì thế lão Trịnh hoảng sợ.
An Nhiên sợ ông ấy lái xe xảy ra tai nạn, cô trấn an: “Đó là Tổng Giám đốc của Hoắc Thị, không sao đâu.”
Lão Trịnh không nói nữa.
Ông ấy vừa nói đúng, thư ký An lại nói không phải, sao bây giờ lại nói đúng rồi?
Lão Trịnh cũng không ngốc, ông ấy lén nhìn An Nhiên qua kính chiếu hậu, xe chạy vững vàng hơn nhiều, suy nghĩ An Nhiên rối bời cũng mặc kệ ông ấy nghĩ gì.