An Nhiên sửng sốt, sau đó cô mỉm cười nhận lấy: “Cảm ơn Tổng Giám đốc Cố”
Cố Vân Phàm cũng mỉm cười: “Ra ngoài làm việc đi!”
An Nhiên quay lại văn phòng của mình, với tư cách là thư ký trưởng, cô có một văn phòng riêng rộng mười lăm mét với môi trường rất tốt.
Sau khi ngồi xuống, cô nhìn tấm thẻ rồi cất vào ngăn kéo.
Sau khi nghiên cứu quyển sách trang sức một lúc lâu, cô nhìn trúng một chiếc vòng cổ mà cô cảm thấy rất hợp với Lý Tư Ỷ, vì thế cô liền chụp ảnh chụp cho cô ấy: [ Cô thích cái này không? ]
Lý Tư Ỷ đang sơn móng tay trong biệt thự.
An Nhiên nhắn Zalo cho cô ấy.
Cô ấy nhìn Zalo, ngơ ngác một lúc...
Thật ra cô ấy không hề ghét An Nhiên, nhưng quan hệ giữa cô ấy và An Nhiên rất khó nói, ngày xưa cô ấy theo đuổi Hoắc Doãn Tư, An Nhiên là người được Hoắc Doãn Tư yêu, còn hiện giờ cô ấy là tình nhân của Cố Vân Phàm, và hình như An Nhiên lại là người trong lòng của Cố Vân Phàm, chỉ là ông già kia không nói ra thôi.