Hoắc Doãn Tư dựa vào tường hút thuốc, hút xong nửa điếu, An Nhiên bước ra từ nhà vệ sinh nữ, cô vừa đi vừa khẽ vuốt bộ váy dạ tiệc trên người, khi cô cụp mắt, khuôn mặt cô có đôi nét dịu dàng, rất rung động lòng người.
Nhưng Hoắc Doãn Tư biết, trái tim cô hiện giờ rất sắt đá.
“Em về thành phố B khi nào?”
Cuối cùng bọn họ có thể ở cùng một chỗ và tâm sự về quá khứ, giọng nói Hoắc Doãn Tư khi hỏi có phần khô khốc, cũng có phần chua xót.
An Nhiên ngước mắt lên, hơi giật mình.
Nhưng ngay sau đó, cô nở nụ cười chuyên nghiệp, đến trước bồn rửa tay, vặn vòi nước vàng để rửa tay, ước chừng nửa phút sau, cô mới nhẹ giọng nói: “Mới hai năm!”