An Nhiên vô tình quay đầu lại, đúng lúc thấy họ, nụ cười trên môi hơi cứng đờ, sau đó cô gượng cười, coi như lời tiếp đón.
Cố Vân Phàm bên cạnh nhận thấy cô có sự khác thường thì nhìn sang. “Ha ha, đây không phải cậu ấm nhà họ Hoäc sao, trùng hợp quá.”
Cố Vân Phàm đi đến, An Nhiên là thư ký chỉ có thể phải đi theo, Cố Vân Phàm nhìn Hoắc Doãn Tư rồi cười: “Bạn gái mới? Trông rất xứng đôi.”
Ông ta còn không sợ đổ thêm dầu vào lửa, nghiêng đầu hỏi An Nhiên: “Cô nói xem có đúng không?”
Được khen ngợi, Tôn Điềm ngượng ngùng: “Cảm ơn Tổng Giám đốc Cố.” Hoắc Doãn Tư lại nhìn chằm chằm vào An Nhiên, có vẻ như khăng khăng muốn nghe câu trả lời từ cô... Nếu trước đây An Nhiên rất có thể sẽ rưng rưng, nhưng sau ba năm, cô đã không còn là An Nhiên trước đây nữa.