Gửi xong tin nhắn, Hoắc Doãn Tư sững sờ hồi lâu.
Ngay cả khi Tôn Điềm thay váy dự tiệc, đứng trước mặt cậu ngượng ngùng xoay một vòng, cậu cũng không nhận ra, Tôn Điềm không vui với sự lạnh lùng của cậu, nhưng cô ta thật sự thích cậu.
Cho nên cô ta lặng lẽ nhịn xuống.
“Hoắc Doãn Tư, anh nhìn em đi!”
Hoắc Doãn Tư hoàn hồn, cậu nhìn chăm chú vào cô gái trước mặt, nói thật thì cậu không ghét cô ta.
Nhưng cậu cũng không có tình cảm dư thừa.
Nếu kết hôn với Tôn Điềm, có lẽ cả đời này cũng sẽ như vậy, cưới được một người vợ thành đạt đảm đang, có lẽ còn có một đôi con gái đáng yêu, nhưng khi một mình trong đêm khuya vắng lặng, đôi khi cậu sẽ nhớ lại trước đây.