Thời gian như dừng lại.
Chỉ còn lại có nam nữ trưởng thành dây dưa, mập mờ chạy tới từng góc phòng khách nhỏ này, cũng xen lẫn cảm xúc phức tạp mà người bên ngoài không thể hiểu được.
Rất nhiều rất nhiều, chính là không thoải mái.
Nhiều năm trôi qua, bọn họ đều không thoải mái, bất ngờ không kịp đề phòng gặp mặt mà ngay cả một câu khách khí đã lâu không gặp cũng nói không nên lời.
Quản lý sửng sốt, sau đó thấp giọng hỏi An Nhiên: “Cô quen ngài Hoắc?” An Nhiên cuối cùng cũng hoàn hồn, cô miễn cưỡng cười. “Tôi từng làm thư ký của Tổng giám đốc Hoắc.”
Quản lý cửa hàng lộ ra vẻ mặt thì ra là như thế, cô là người đến, lập tức nói: “Tôi đi rót hai ly cà phê tới đây, cô và Tổng giám đốc Hoäc ôn lại chuyện xưa.”
An Nhiên còn chưa kịp khéo từ chối.
Một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, tiếp theo một cô gái trẻ dịu dàng ngã vào lòng Hoắc Doãn Tư, như là vô tình, làm nũng: Hoắc Doãn Tư, quần áo này mặc không tiện.”