An Nhiên bị chọc cười.
Dì Lâm nói rất nhẹ nhàng, nhưng trong lòng ít nhiều cũng khó chịu, chồng làm ăn không tốt, con trai cũng không hiểu chuyện, không chịu nhận mình, cuối cùng lại chỉ có thể nương tựa vào An Nhiên.
Dì Lâm lau lau đôi mắt: “Về sau, chúng ta sẽ nương tựa lẫn nhau mà sống.”
Bà lại hỏi: “Hôm nay kết quả kiêm tra sản thế nào rồi? Đưa dì nhìn xem?”
An Nhiên trầm mặc một lát.
Dù Lâm liền rất kỳ quái hỏi: “Không phải đi kiểm tra thai sao? Chẳng lẽ đứa nhỏ có vấn đề gì à? An Nhiên cô đừng sợ, cô cứ nói ra đi, dì có kinh nghiệm, sẽ giúp cô đưa ra được vài chủ ý.”