Mãi cho đến khi tâm tình nhảy nhót lúc nghe thấy "An Nhiên" chậm rãi lạnh xuống, mãi cho đến khi thuyết phục chính mình không chờ mong nữa.
Rất lâu sau, Hoắc Doãn Tư lại xuống thang máy.
Anh đi xuống dưới tầng, nhặt chiếc điện thoại đã vỡ nát chia năm xẻ bảy ra, anh nhìn những mảnh vỡ kia mà có hơi hoảng hốt.
Đây là bức ảnh duy nhất của An Nhiên. Đầu vỡ vụn! Không lấy lại được nữa!
Ở tầng hai, gần chỗ ngoặt của thang máy, An Nhiên đứng trong bóng tối, cô chăm chú nhìn Hoắc Doãn Tư.
Anh gầy đi rất nhiều.
Có hơi không giống với trước kia, dường như lại nghiêm khắc hơn rất nhiều, chỉ là cô cũng không sợ anh nữa.