An Nhiên?
Cô ấy... ở đây ư?
Điện thoại di động trong tay Hoắc Doãn Tư bất ngờ ngã xuống đất, anh không chờ nổi mà quay người lại nhìn, trong nháy mắt quay đầu đó, tâm tình của anh phức tạp tới cực điểm.
Chờ mong, sợ hãi.
Là cảm xúc anh chưa từng có.
Hồi hộp lo lắng mà người ta thường nói, có lẽ chính là ý này đúng không?
Cuối thang máy, dòng người chen chúc xô đẩy, nhưng lại không có bóng dáng của An Nhiên... Mí mắt Hoắc Doãn Tư khẽ giật giật, ngay sau đó anh đã làm chuyện mà cả đời chưa làm bao giờ.
“Rất xin lỗi, cho qua một chút!”
Anh một đường nói xin lỗi với người ta, vừa toàn lực chạy ngược lên phía trên, một lát sau anh chạy lên trên tầng, thở gấp, nôn nóng nhìn ra bốn phía, chỉ có điều tròn từng gương mặt đi tới đi lui kia cứ đong đưa trước mắt, nhưng lại không có