Trương Sùng Quang đã nghe Hoắc Kiều nói về chuyện của An Nhiên, anh muốn hỏi một chút, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ.
Sáng sớm hôm sau.
Tuyết ngừng trời trong, trên mặt đất phủ một lớp tuyết mùa đông mỏng manh, Hoắc Doãn Tư mặc áo khoác mỏng màu xám đậm, trong lòng ôm Tiểu Duệ Duệ.
Hoắc Tây đi theo bên cạnh anh. Cửa sau xe mở ra, chờ Hoắc Tây lên xe, Hoắc Doãn Tư ôm đứa bé cho cô. Thằng nhóc trắng trẻo non nớt, anh không khỏi đưa mắt nhìn.
Anh nghĩ, nếu anh và An Nhiên không có hiểu lầm, thì giờ phút này bọn họ cũng đã có con rồi.