Bên kia điện thoại, là văn phòng thám tử nổi tiếng trong nghề.
Giọng Hoắc Doãn Tư khàn khàn: “Giúp tôi tìm người, dự toán không có giới hạn cao nhất.”
Người bên kia nói vài câu.
Hoắc Doãn Tư cúp điện thoại, gửi tư liệu của An Nhiên qua, khi anh gửi tấm ảnh đó qua lại có hơi hoảng hốt, cuối cùng vân nhịn không được mà nhẹ nhàng sờ mặt cô.
Người trong tấm ảnh, cười đến mức đơn thuần ngốc nghếch!
Anh không biết người khác khắc cốt ghi tâm như thế nào, nhưng anh lại có cảm giác, những hồi ức đã trôi qua rất lâu của anh và An Nhiên đang chậm rãi mất đi.