Ôn Noãn liếc mắt nhìn ông một cái.
Hoắc Minh hừ hừ: “Do nể mặt An Nhiên nên mới không so đo cùng bọn họ thôi!”
Vốn là ông định tranh công, nào biết Hoắc Doãn Tư lại nói một câu: “Không cần nhìn mặt mũi của cô ấy đâu, lần sau nếu người nhà họ Tư lại đến đây thì cứ trực tiếp đuổi đi.”
Ánh mắt Hoắc Minh một lời khó nói hết.
Sau một lúc lâu ông mới hỏi: “Con không muốn làm vợ vui à?”
Hoắc Doãn Tư đã không có tâm tình ăn cơm nữa, anh đứng dậy đi ra bên ngoài, giọng nói truyền tới: “An Nhiên họ An, không phải họ Tư, nhà của chúng ta và nhà họ Tư không có bất kì quan hệ gì, cũng không cần đối phương làm thân mang cố.”
Tâm tư của nhà họ Tư anh còn lạ gì nữa.
Mặt ngoài là muốn con gái, thực tế là mơ mộng làm người thân, nhưng làm sao có thể chứ!
Hoắc Doãn Tư mở cửa xe, khi ngồi trên xe anh không khỏi nghĩ rằng: Nếu không phải có nhà họ Tư, có lẽ anh và An Nhiên vẫn còn tốt đẹp, An Nhiên sẽ không cố ky nhiều như vậy, mà anh cũng sẽ không hiểu lầm cô.