Hoắc Doãn Tư nhìn chằm chằm tờ hối phiếu, nhìn thật lâu thật lâu, thậm chí ánh mắt anh còn chua xót...
Ánh đèn vàng chiếu lên mặt anh, có một loại tuấn mỹ mơ hồ!
Bỗng dưng Hoắc Doãn Tư chán nản ngồi xuống sô pha bên cửa sổ, đặt đầu lên lưng sô pha, lúc này quá khứ phủ bụi đã lâu không ngừng tua ngược trong đầu anh.
Anh tốt với An Nhiên, anh xấu với An Nhiên.
Anh cũng cho rằng qua một năm, những quá khứ kia đã phai nhạt, mọi người đều phải học cách buông bỏ.
Nhưng khi biết được một chút tin tức của cô, anh vẫn mất bình tĩnh. Gô, đã trở lại sao?
Nếu như cô tha thứ cho anh, nguyện ý gặp anh, thì sẽ không ngay cả một địa chỉ cũng không chịu cho anh, ngược lại còn trả tám trăm ngàn này.
Tám trăm ngàn này, cô đã chịu bao nhiêu cực khổ? Hoắc Doãn Tư gần như không dám nghĩ tới!