Có khi anh ấy từng nghĩ nếu như có hai không gian, một Hoắc Doãn Tư và An Nhiên khác sẽ ở trong căn hộ đó sinh sống rất hạnh phúc.
“Anh ấy” chắc chắn sẽ không làm cô khóc nữa!
Hoắc Doãn Tư vẫn bay đi, bay đi Libya, chỉ là anh ấy để thư ký Nghiêm ở lại thành phố B.
Xuân đi thu đến.
Vốn dĩ Hoắc Doãn Tư ở Libya nhiều nhất chẳng qua là hơn một năm chỉ là không ngờ đến, đi như vậy lại là ba năm.
Cuối năm thứ nhất, Hoắc Tây sinh con, anh ấy có về qua một lần.
Trong nhà có thêm con nít, nhà họ Hoắc vô cùng vui nhộn.
Hoắc Doãn Tư không có trái múi giờ mà đã đến căn biệt thự đó của Trương Sùng Quang thăm Hoắc Tây, mẹ con bình an, Hoắc Tây được Trương Sùng Quang chăm sóc rất tốt.
Con trai nhỏ họ Trương, Trương Duệ.
Nhóc con rất khoẻ mạnh cũng rất cường tráng, nghe nói từ sáng khóc đến tối vẫn vô cùng nhiều sức.
Hoắc Miên Miên rất thích cậu bé!
Ngay cả chú chó con có chút đốm của ở trước giường nhảy tới nhảy lui, vô cùng hưng phấn.
Đến lúc đút sữa thì Hoắc Doãn Tư cùng với Trương Sùng Quang tránh mặt một lúc, hai người đàn ông ở trong phòng khách tuỳ tiện nói chuyện phiếm vài câu, Trương Sùng Quang đột nhiên nói: “Tôi nghe nói cậu để lại tên họ Tân đó ở lại Hoắc Thị?”