Bầu không khí như ngưng đọng lại.
Hoắc Doãn Tư hơi ngẩng đầu nhẹ nhàng nhìn xuống, anh ấy nhìn chằm chằm An Nhiên, đôi mắt như mang theo ngọn lửa nhỏ.
Nhưng cũng chỉ là một chớp mắt mà thôi! Rất nhanh đã tan biến mất!
Hoắc Doãn Tư đứng thẳng người, người anh ấy cao dong dỏng, chỉ một động tác duỗi ra lại càng làm dáng anh ấy đẹp đế hơn.
Anh ấy nghiêng đầu, ngón giữa bóp tắt điếu thuốc, lạnh nhạt nói: “Sao cô lại đến đây? Không phải tôi đã nói tôi không muốn gặp cô sao? An Nhiên, dù cô có làm gì cũng thế thôi, có lúc gặp nhau thì sẽ có lúc chia tay, mọi người đều đã lớn cả rồi! Hơn nữa, tôi đã nói cô có yêu cầu gì thì có thể nói mài”
Tàn thuốc bị nước thấm ướt.