Đúng lúc này, điện thoại vang lên, người gọi là Cảnh Thụy.
Con trai của Cảnh Sâm và Bạch Vi.
Chuyện làm ăn của nhà họ Cảnh cứ bình bình, nhưng Hoắc Doãn Tư chơi khá thân với con của nhà đó, lại thêm tình bạn của bố mẹ nên những năm nay nhà họ Cảnh cũng sống không tệ.
Cảnh Thụy đã kết hôn từ lâu, nhưng vẫn nói chuyện rất thản nhiên.
“Doãn Tư, đang bận gì không? Tôi nghe bố nói cậu muốn sang Lybia đào mỏ, chúng tôi đã đặt mấy cái ghế lô chờ cậu đấy, nói đi, cậu đến hay không!... Đừng nó không nhé, đã rất lâu chúng tôi không được thấy vị đại phật là cậu rồi!”
Hoắc Doãn Tư cất đồng hồ, hờ hững nói: “Tôi sẽ đến!”
Cảnh Thụy cười khà, nói một ít lời riêng tư, Hoắc Doãn Tư cũng chỉ cười nhạt.
Anh ấy vốn không có hứng thú nhiều với chuyện nam nữ.
Vẫn luôn là có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Khi người bên cạnh đang chơi, anh ấy cũng không giữ mình trong sạch, nhưng cũng không dùng sức chơi, nếu không anh ấy cũng không trao lần đầu của mình cho An Nhiên.