Nhiều lần cô ấy muốn nói gì đó, nhưng cô ấy vẫn nhịn được, Ôn Noãn cười nhẹ: “Trong nhà có mấy đứa trẻ, trừ nhà ông cậu của Hoắc Doãn Tư có Lục Thước, Doãn Tư giống bố thằng bé nhất! Nhưng An Nhiên à, trước đây Doãn Tư chưa từng có bạn gái, càng không có bạch nguyệt quang, tình yêu của thằng bé với cháu rất đơn thuần, thuần túy đến mức tất cả mọi người đều nhìn thấy được.”
Đôi môi An Nhiên run rẩy.
Cô ấy nghĩ đến quá khứ của mình, nghĩ đến chuyện tình cảm của cô ấy với Tân Bách Lai.
Cô ấy thấy đây chính là vết nhơ.
Nhưng Ôn Noãn cũng không thèm để ý, bà nói nhẹ: “Đã từng có cũng không phải lỗi của cháu.”
Bà suy nghĩ rồi nói: “Bác không giấu diếm cháu, bác mong cháu có thể ở bên cạnh Doãn Tư! Nhưng với tâm trạng của Doãn Tư hiện tại... Nếu như bác công khai giúp cháu có lẽ sẽ chỉ đẩy thằng bé ra xa cháu hơn thôi, An Nhiên, cháu có hiểu ý bác không?”
An Nhiên giật mình lo lắng nửa ngày, nhẹ nhàng gật đầu.