Cô ấy nhỏ giọng nói cảm ơn, sau đó đứng dậy, bộ quần áo bệnh nhân vẫn cực kỳ trống trải.
Thư ký Nghiêm biết lựa chọn của cô ấy.
Chị nhẹ nhàng thở dài: Đứa ngốc, biết rõ hy vọng xa vời cũng không biết tính toán cho bản thân một chút!
Nếu như vậy còn chưa phải yếu thì cái gì mới là thật? Dù chị tiếc nhưng vẫn tôn trọng lựa chọn của An Nhiên. An Nhiên nói: “Em về bệnh viện đây!”
Thư ký Nghiêm muốn gọi xe đưa cô ấy đi, nhưng An Nhiên từ chối: “Em đi xe buýt về là được.”
Thư ký Nghiêm không yên tâm: “Chị tự đón xe cho em.”
Đang nói chuyện thì có một giọng nữ dịu dàng vang lên: “Thư ký Nghiêm! Cháu là thư ký An đúng không!”
Thư ký Nghiêm quay người nhìn thấy Ôn Noãn.
Ôn Noãn đến họp nên không thể ăn mặc tùy tiện như bình thường, bà mặc một chiếc váy công sở đen dài đến đầu gối.