An Nhiên hơi mơ hồ.
Nếu như Hoäc Doãn Tư thật sự ra nước ngoài, sau này cô ấy còn có thể gặp anh ấy nữa không, một năm rồi hai năm, liệu anh ấy có bạn gái mới không?
€ó thể lắm! Thật ra cô ấy luôn biết, người có xuất thân như anh ấy, dáng người lại đẹp như thế, chỉ cần anh ấy đồng ý thì muốn phụ nữ như nào cũng có, nhưng cô ấy lại phụ lòng anh ấy.
Bây giờ dù Hoắc Doãn Tư đối xử với cô ấy thế nào, cô ấy đều có thể chịu được, cô ấy chỉ xin một cơ hội mà thôi.
Thư ký Nghiêm đối xử với cô ấy không tệ.
Chị bưng khay đến trước mặt cô ấy, dịu dàng nói: “Em ăn gì đó thanh đạm đi, chịu khó hai ngày thì có thể ăn được rồi, sau khi kiểm tra bác sĩ nói em bị suy dinh dưỡng.”
Thư ký Nghiêm cuối cùng cũng từng là một người mẹ, chị quan tâm nói: “Dù muốn theo đuổi Tổng Giám đốc Hoắc thì em cũng phải chăm sóc sức khỏe đã, có ai không thích người trắng trẻo mịn màng đâu?”
An Nhiên nhận khay ăn, cô ấy cúi đầu ừ một tiếng.