Đêm lạnh như nước.
Hoắc Doãn Tư mở cửa ra, nhìn thấy An Nhiên. Cô vẫn chưa đi, ngồi dựa vào vách tường, nhắm mắt lại.
Hình như đang ngủ.
Ngọn đèn pha lê từ trên cao chiếu ánh sáng dịu nhẹ lên khuôn mặt cô, thậm chí cậu còn có thể nhìn rõ từng sợi lông tơ bé xíu trên khuôn mặt cô, khiến cho cô nhìn có vẻ trẻ hơn tuổi.
Dáng vẻ ngây ngô không rõ sự đời.
An Nhiên vẫn không tỉnh giấc.
Hoắc Doãn Tư nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, rồi lùi về phía sau một bước, đóng cửa lại.
Tiếng đóng cửa rất khẽ đánh thức An Nhiên, cô mở bừng mắt ngẩn người nhìn cánh cửa... Hình như cô nghe thấy tiếng cửa, Hoắc Doãn Tư đã đi ra sao?
Hay chỉ là ảo giác của cô?
Cô hốt hoảng nhìn lại, đôi môi muốn phát ra âm thanh nhưng lại không thể nói được một chữ nào.
Cô rất khó chịu, dịch người đến trước cửa nhà cậu, nhẹ nhàng đưa tay gõ cửa.
Mở cửa, Hoắc Doãn Tư, mở cửa... Bên trong cánh cửa, Hoắc Doãn Tư đang bật nhạc, đinh tai nhức óc.
Cậu mặc áo tắm đứng trước cửa sổ sát đất, uống nước đá, tâm trạng cực kỳ không tốt.