Cậu rút chìa khóa ra, giọng điệu vô cùng lạnh lẽo và cứng rắn: “Cô An, cô đi nhầm nhà rồi!”
Cửa mở ra, cậu định đi vào, thế nhưng An Nhiên lại bật dậy nhanh như chớp, bắt lấy cánh tay cậu: “Em muốn nói chuyện với anh! Ngày hôm đó em nói như vậy
là bởi vì... là bởi vì..."
“Là bởi vì chơi rất vuil Là bởi vì cô cảm thấy tôi sẽ vĩnh viễn bao dung cho cô, tha thứ cho cô, đúng không?”
Hoắc Doãn Tư gạt tay cô ra.
“An Nhiên cô nghe cho rõ, chúng ta đã kết thúc rồi!”
“Đây không phải chính là điều cô muốn sao?”
“Đùa giỡn tôi hết lần này đến lần khác, chơi có vui không?”
An Nhiên nôn nóng tới mức giọng nói cũng run rẩy: “Không phải đâu! Em không đùa giỡn anh! Hoắc Doãn Tư, em thích anh.”
Cậu lại chăm chú nhìn cô.
Trong ánh mắt cậu có sự xa cách, lạnh lùng, thế nhưng không còn tìm thấy sự trêu đùa và yêu thích ngày xưa nữa.
Cậu đứng trước mặt cô, lấy hộp thuốc lá ra, rút một điếu thuốc, cúi đầu châm lửa.
Cậu nhả ra một làn khói dài, bình tĩnh nói với cô: “Tôi không quan tâm đến sở thích của cô! Nếu cô cảm thấy đi theo tôi một thời gian như vậy là lỗ vốn, tôi có thể cho cô tiền.”