Hoắc Doãn Tư thấy tay cô ấy cầm thuốc và một cốc nước, biết Miên Miên phải uống thuốc đi ngủ, vì vậy bèn đứng dậy: “Em về trước đây!” _
Hoắc Tây gọi cậu lại: “Chị tiễn em
Đúng lúc này, Trương Sùng Quang tiến vào, cười nói: “Em tiễn Doãn Tư đi, anh uống thuốc với Miên Miên.”
Hoắc Doãn Tư liếc cậu ấy một cái, đi ra ngoài trước.
Đêm lạnh, Trương Sùng Quang khoác cho Hoắc Tây một chiếc khăn choàng, khẽ nói: “Cẩn thận đường đi!”
Hoàn toàn là dáng vẻ của một người chồng tốt.
Hoắc Tây đồng ý, theo cậu ra ngoài, hoắc Doãn Tư đang đợi cô ngoài phòng khách, cùng cô đi xuống dưới tầng, đến bãi đậu xe, cậu dừng bước, quay lại nhìn Hoắc Tây: “Chị, em không sao!”
Hoắc Tây tiến lên chỉnh lại cổ áo cho cậu.
“Còn nói là không sao! Cả tối nay chị không thấy em cười chút nào hết. Doãn Tư... em có chắc là cô ấy không thích em không? Chị đã gặp cô ấy ở công ty, nhìn
có vẻ rất ngây thơ, không giống kiểu con gái nhiều mưu mô.”