Nửa tiếng sau, xe dừng lại trước một căn biệt thự.
Hoàng hôn nặng nề.
Ánh đèn vàng ấm áp tỏa ra từ cửa sổ biệt thự, Hoắc Doãn Tư xuống xe, im lặng nhìn mấy giây.
Cậu không nhịn được lại nghĩ, nếu An Nhiên không thay đổi, cậu cũng sẽ mua một căn biệt thự như vậy, cùng cô xây dựng một gia đình nhỏ, sau vài năm nữa hai người họ cũng sẽ có một đứa nhỏ đáng yêu.
“Cậu!”
Miên Miên chạy ra, phía sau còn có một chú chó đốm nhỏ chạy theo, Trương Tiểu Quang.
Đầu hạ, Miên Miên mặc một chiếc váy hoa nhí cổ tròn nhỏ xinh, tất trắng cao tới đầu gối, đi giày da dê màu đen.
Mái tóc nâu xoăn nhẹ. Hoắc Doãn Tư khom lưng bế cô bé lên, chỉ cảm thấy đứa trẻ trong lòng thơm thơm mềm mềm. Miên Miên chủ động thơm cậu một cái, sau đó ôm lấy cổ cậu “Mẹ nói cậu đến, bố đang nấu cơm.”
Hoắc Doãn Tư một tay ôm cô bé, tay còn lại mở cốp xe, lấy ra mấy hộp thuốc bổ: “Vậy sao?”