Hoắc Doãn Tư cúi đầu, nhìn bàn tay cô đang giữ lấy cánh tay mình. €ó thể do ánh mắt của cậu quá lạnh lẽo. An Nhiên hơi chùn bước.
Nhưng cô lập tức lấy lại can đảm: “Hoắc Doãn Tư, chúng ta nói chuyện đi, chỉ cần cho em nửa tiếng... Mười phút thôi cũng được.”
Giọng cô hèn mọn, chẳng qua chỉ là muốn giải thích mà thôi.
Nhưng Hoắc Doãn Tư không còn kiên nhẫn nghe cô nói tiếp.
Cậu nhẹ nhàng gỡ tay cô ra, lùi từng bước về sau, lạnh lùng liếc nhìn cô: “Sau đó thì sao? Sau đó tôi lại tin tưởng cô, lo lắng tính toán mọi điều cho cô, trải sẵn con đường tương lai tốt đẹp cho chúng ta, rồi đến cuối cùng chỉ đợi được sự lừa gạt và một câu... Chưa bao giờ thích anh của cô!”
Hoắc Doãn Tư cố gắng kiềm chế, rồi mới nhẹ nhàng nói mấy câu.