Không ngờ nữ chính lại xuất hiện.
An Nhiên đi tới trước quầy lễ tân, nhẹ nhàng nói: “Tôi muốn gặp Tổng Giám đốc Hoắc!”
Cô gái lễ tân đương nhiên cũng hóng hớt, nghe nói hiện tại Tổng Giám đốc Hoắc đang cực kỳ hận thư ký An, cô ấy nào dám để An Nhiên đi lên, thế nhưng cô ấy cũng có tám trăm cái mắt quan sát, làm người là phải biết để lại một đường lui.
Cô ấy mỉm cười: “Cô có thể gọi vào số điện thoại cá nhân của Tổng Giám đốc Hoắc ạ.”
An Nhiên gọi qua, cậu không nghe máy.
Cô gái lễ tân vừa thấy liền hiểu chuyện gì xảy ra, hạ giọng: “Sợ là bây giờ không gặp được Tổng Giám đốc Hoäc đâu ạ, nếu cô thực sự muốn gặp thì cứ đợi ở đây, cho dù buổi trưa Tổng Giám đốc Hoắc không ra ngoài ăn cơm thì buổi tối cũng phải tan làm.”
An Nhiên khế nói lời cảm ơn.
Cô ngồi xuống gốc sô pha, ôm hộp cơm trưa, tập trung nhìn chằm chằm cửa vào thang máy.
Sợ sẽ bỏ lỡ cậu.
Cô không cả ăn trưa, đợi liên tục đến tận sáu giờ chiều, cô gái lễ tân đã tan làm rồi mà cô vẫn cố chấp ngồi ở đó.