Anh ta cân nhắc một lát rồi lên tiếng: “Tôi kiếm được một chút tiền, đang chuẩn bị đổi sang một căn nhà rộng hơn. An Nhiên, em cũng biết đấy, ở một nơi như thành phố B, muốn sở hữu một căn phòng rộng một trăm hai mươi mét
vuông khó tới mức nào, hơn nữa còn là nhà ở khu trường học.”
Anh ta đi thẳng vào vấn đề: “Em kết hôn với anh, anh sẽ cân nhắc việc cho em cùng đứng tên chủ sở hữu.”
An Nhiên nhìn anh ta một lúc lâu, rồi cười nhạt. Cô cười nói: “A Tân, tôi không thích anh!”
Có lẽ từ trước tới nay cô chưa từng yêu anh ta, có chăng chỉ là lòng biết ơn mà thôi.
Sau khi anh ta mắc bệnh, trách nhiệm lại càng trở nên nặng nề tới không thở nổi.
An Nhiên không nợ nhà họ Tân, cô không quan tâm tới Tân Bá lai nữa, quay đầu rời đi, cũng không nhìn lại một lần.
Tân Bá Lai chăm chú nhìn theo bóng dáng cô.
Thật lâu sau, anh ta mới nói một câu về phía bóng dáng cô vừa rời đi: “Anh nhất định sẽ thành công hơn anh ta.”
An Nhiên không thèm để ý.
Từ trước tới nay, thứ cô quan tâm chưa bao giờ là tài sản, cô chỉ quan tâm người tên Hoắc Doãn Tư mà thôi.