Sau vài phút ngắn ngủi mà tưởng như dài đằng đẵng, cuối cùng cô cũng mặc xong quần áo, chậm rãi đi tới trước mặt cậu, giọng khàn khàn: “Cảm ơn!”
Nhưng Hoắc Doãn Tư chẳng thèm liếc nhìn cô lấy một cái.
Cậu chỉnh lại cúc áo sơ mi, mở cửa ra trước mặt cô, thư ký Nghiêm đang đứng ngoài cửa.
Thấy cánh cửa mở, hình như chị còn thở phào nhẹ nhõm. “Tổng Giám đốc Hoắc!”
Hoắc Doãn Tư bước ra khỏi phòng khách sạn, bỏ lại một câu: “Lập tức xuất phát, chuyển cuộc họp tới ba giờ chiều nay.”
Thư ký Nghiêm gật đầu.
Chị lại nhìn về phía An Nhiên, ánh mắt vô cùng khó diễn tả.