Cô bỗng dưng muốn khóc.
Không biết cô muốn khóc cho chính mình, hay vì thương Hoắc Doãn Tư.
Người như cậu muốn gì mà không có, tại sao phải đau khổ vì cô? Xuất thân và hoàn cảnh của cô chỉ có thể mang đến cho cậu những vết nhơ và phiền phức không bao giờ hết.
Nhà họ Tân sẽ không bỏ qua cho cô.
Bây giờ cô mới biết tại sao người nhà họ Tân lại muốn cô gả cho Tân Bá Lai, chắc hẳn là vì con của họ đã là đồ bỏ rồi.
An Nhiên nghẹn ngào: “Hoắc Doãn Tư, tôi không yêu anh!” Cơ thể dường như được truyền thêm sức mạnh.
Cô nói to về phía cậu: “Tôi không yêu anh! Anh có nghe thấy không? Anh cho rằng anh có quyền có thế là anh có thể lấy được tất cả những gì mình muốn sao, anh có biết sự bắt nạt của anh, thái độ tự cho mình là hơn người của anh thực sự khiến người ta chán ghét tới mức nào không? Tôi chưa từng thích anh, cho dù Tân Bá Lai có ghê tởm thế nào thì tôi vẫn tin anh ấy chỉ không còn cách nào khác mà thôi, tôi vẫn có thể yêu anh ấy! Hoắc Doãn Tư, tôi với anh không ở trong cùng một thế giới, sao có thể nảy sinh tình yêu, đến cùng thì là anh ngu ngốc hay là tôi không biết xấu hổ lừa gạt tình cảm của anh chứ?”