Một chiếc xe MPV tám chỗ, kính xe dán phim tối màu, đứng từ bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong.
An Nhiên bị đẩy vào hàng ghế cuối cùng.
Hoắc Doãn Tư ngồi xuống bên cạnh cô, vẻ mặt nghiêm khắc, toàn thân tỏa ra khí lạnh.
Mặc dù An Nhiên đã chuẩn bị trước từ lâu, cô vẫn suýt không chịu nổi. Xe khởi động.
An Nhiên tựa lưng vào ghế, thân hình nhỏ nhắn co lại thành một cục, im lặng ngẩn người.
Cô cũng không hỏi cậu nguyên nhân.
Bởi vì cả hai người đều biết rất rõ.
Hoắc Doãn Tư không quan tâm đến cô, cậu chậm rãi cởi cúc áo sơ mi, sau đó cũng im lặng nhìn ra ngoài ngẩn người, như thể đang nghĩ xem phải làm gì với cô.