Hoắc Doãn Tư nhìn tờ giấy kia. Nhìn rất lâu.
Cậu cũng không phải một người hay do dự, ngược lại, trong giới kinh doanh, cậu là người vô cùng quyết đoán, không hề dài dòng dây dưa.
Thế nhưng tờ giấy này lại giống như ngàn vàng, đè nặng lên trái tim cậu. Rất lâu sau, cậu vẫn cầm tờ giấy lên, lặng lẽ đọc.
Chữ rất cẩu thả, viết rất vội vàng.
[Hoắc Doãn Tư, rất xin lỗi, tôi lại lừa anh!]
[Giữa chúng ta chưa từng có tình cảm, người tôi thích từ trước đến nay đều là anh ấy!]
[Mấy ngày nay cứ coi như một cuộc giao dịch, anh có được thứ anh muốn, tôi cũng lấy được thứ tôi cần.]
[Hãy quên tôi đi! Đừng tìm tôi!] Chỉ là mấy câu ngắn ngủn, nhưng Hoắc Doãn Tư đã đọc vô số lần. Lúc này, ngay cả ý định bóp chết cô cũng đã xuất hiện trong đầu cậu.