Nhà họ Hoắc cao quý như vậy, mà cô lại là một đứa con riêng thân phận thấp kém... Sao có thể đứng bên cạnh cậu? Cô biết rõ mục đích của mẹ Tân Bá Lai khi làm những việc này, chính là muốn cô phải từ bỏ.
Nhà họ Tân nhận nuôi cô.
Thế nhưng, trong số họ chẳng ai có một kết cục tốt đẹp, đương nhiên thù hận lẫn nhau.
An Nhiên nở một nụ cười rất nhẹ, cô nghẹn ngào hỏi: “Rút cuộc thì bà muốn thế nào?”
Người đàn bà nói đầy quái gở: “Mày chia tay với thăng họ Hoắc kia, quay lại với Bá Lai, sinh cho nhà họ Tân bọn tao một đứa cháu trai trắng trẻo mập mạp.”
“Tôi không làm được!” “Tôi không thích anh ta!”
Người đàn bà kia thật sự không ngờ người từ trước đến nay vẫn luôn ngậm bồ hòn làm ngọt như An Nhiên lại dám chống đối lại mình.
Giọng bà ta trở nên cay nghiệt: “Không gả cho Bá Lai, chẳng lẽ mày còn muốn gả vào nhà họ Hoắc làm con dâu trưởng hả? Tao nói cho mày biết này An Nhiên, nhà họ Tân chúng tao không chê bai vứt bỏ mày đã là nhờ người mẹ đã chết của mày tích đức ở dưới kia mới có được!”
Bà ta lại chửi mắng rất lâu.
Cuối cùng bỏ lại một câu: “Nếu mày dám lên máy bay cùng cậu ta, tới thành phố B là xuất thân của mày sẽ bị công khai, tất cả mọi người đều sẽ biết con dâu tương lai của nhà họ Hoắc có một người mẹ là gái nhảy, còn là con hoang của nhà họ Tư.”