An Nhiên cũng không quay lại giường.
Cô đứng dậy đánh rửa mặt qua loa, sau đó lại cẩn thận thoa kem dưỡng da tay, trong lòng tràn ngập ngọt ngào.
Cô không phải một cô gái quen hưởng thụ. Cô cũng không nghĩ tới cảnh giàu sang phú quý.
Thế nhưng cô rất muốn có được Hoắc Doãn Tư, muốn người này trở thành của cô.
An Nhiên vỗ vỗ mặt mình: “Ở cùng anh ấy, càng ngày càng không biết xấu hổi”
Thế nhưng trong lòng cô lại tràn ngập vui mừng, nghĩ đến tương lai của cô và Hoắc Doãn Tư, nghĩ về mỗi ngày của sau này, cô nghĩ cuối cùng cô cũng có được hạnh phúc, cô sẽ đối xử thật tốt với Hoäc Doãn Tư, tốt hơn bất kỳ ai khác.
Khi An Nhiên đang ăn sáng, chuông cửa vang lên.
Cô ra mở cửa, thấy bên ngoài là nhân viên phục vụ, trong tay còn cầm một hộp chuyển phát nhanh.