Cậu ngồi trên chiếc ghế sô pha đơn gần đó, xử lý một số công việc trên điện thoại di động, bên cạnh là An Nhiên vì cậu mà làm những công việc của một người vợ.
Một buổi đêm như thế này khiến cậu cảm thấy rất thoải mái.
Sau khi An Nhiên làm xong, cậu còn thuận tiện khen ngợi cô, khiến An Nhiên vừa xấu hổ vừa tức giận.
Hoắc Doãn Tư ôm cô đi ngủ.
Cậu vô cùng ngang ngược, ôm cả người cô vào lòng mình, rất đúng tình hợp lý.
An Nhiên khẽ phản kháng: “Hoắc Doãn Tư, em không thở được!”
Trong bóng tối, Hoắc Doãn Tư nhìn cô hồi lâu, sát lại gần hôn cô, còn nói không biết xấu hổ: “Bây giờ thì em đã thấy đỡ hơn chưa?”
Mặt An Nhiên nóng lên, không dám tiếp tục chọc vào cậu nữa. Cô dè dặt gối mặt mình lên vai cậu, hít sâu mùi hương dễ chịu trên người cậu. Giây phút này, cô ngửi thấy hương vị của hạnh phúc.