An Nhiên dứt lời, hai người đều rơi vào im lặng.
Hồi lâu sau, Hoắc Doãn Tư mới đưa tay nhéo mặt cô, cười nhẹ: “Mau ăn mì đi, để thêm lát nữa lại nguội mất!”
An Nhiên cúi đầu, tiếp tục ăn mì.
Mà cái người vừa mới bảo cô ăn mì kia lại đang chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô một hồi lâu.
Ăn xong, An Nhiên hỏi câu về chuyến bay ngày mai.
Hoắc Doãn Tư kéo cô lại gần, để cô ngồi lên đùi mình, cậu rút một điếu thuốc lá trên bàn ăn nhưng không châm lửa, cứ ôm cô như vậy một lúc rồi mới nói: “Mười giờ! Em có thể ngủ nhiều thêm một chút.”
Cuối cùng thì An Nhiên vẫn có chút cảm giác không chân thực.
Chỉ mấy tiếng đồng hồ nữa thôi, cô sẽ rời khỏi nơi này, trở lại thành phố B, thứ chờ đợi cô chính là một hoàn cảnh lạ lẫm, thực ra cô hơi sợ hãi, cô cũng không