Hoắc Doãn Tư hơi sửng sốt.
Sau đó cậu liền dập thuốc lá, hỏi vô cùng dịu dàng: “Sao em lại thức giấc rồi?”
An Nhiên không biết cậu phải họp.
Cô nhẹ nhàng ôm cậu, muốn làm cậu vui, những ngón tay siết chặt ôm lấy eo
Hoắc Doãn Tư nhạy bén tới mức nào chứ?
Cậu lập tức đoán ra vừa rồi cô đã tỉnh, chú thỏ nhỏ này đang cảm động đây mài!
Cậu xoay người, nhẹ nhàng xoa xoa tóc cô, phát hiện trên người cô vẫn đang mặc chiếc sơ mi đen của cậu, cơ thể cô nhỏ bé, có thể mặc áo của cậu thay váy ngủ.
“Em đi ngủ trước đi, tôi phải mở cuộc họp!”
An Nhiên không nỡ, ngẩng đầu hỏi khẽ: “Rất lâu sao? Em ở cùng anh được không?”
Hoắc Doãn Tư khẽ thở dài: “Em thật bám người!”
Cuộc họp phải kéo dài khoảng bốn tiếng đồng hồ, cô gái trẻ tuổi thật sự nên đi ngủ sớm một chút, hơn nữa hai tháng nay cô sống không tốt lắm, gầy đi rất nhiều, mặc dù bây giờ ôm cô thực sự rất nhẹ rất mềm, nhưng vẫn nên bồi bổ thêm chút thịt mới tốt.