An Nhiên đỏ mặt, cố gắng ra vẻ đúng tình hợp lý: “Là anh... Là anh làm mài!”
“Đúng vậy, là tôi làm!”
Hoắc Doãn Tư cười khẽ, sau đó ngồi thẳng người dậy, ôm lấy cô hôn môi.
Hôn một hồi lâu, cậu cúi đầu nói: “Không cần phải uống thuốc! An Nhiên, tôi muốn kết hôn.”
Cậu đã tới tuổi kết hôn từ lâu.
Cậu cũng thực sự muốn ổn định với An Nhiên, vậy nên không cần phải uống thuốc tránh thai, cũng không tốt đối với cơ thể.
Hoắc Doãn Tư còn nói: “Không phải em sợ uống thuốc sao? Mua về rồi tôi còn phải dỗ em uống thuốc, lỡ đâu dỗ một hồi tôi lại không kiềm chế được thì làm sao bây giờ? Không phải là uống thuốc vô ích rồi sao?”