Hoắc Doãn Tư cười thầm.
Cậu vừa ngắm nghía chiếc vòng vừa ôm cô vào lòng: “Tức giận rồi sao? Còn nói mình không phải thú cưng, dễ tức giận như vậy mà còn không phải thú cưng thì là gì?"
“Em không phải!”
Hoắc Doãn Tư thuận tay ném cái hộp kia đi.
Cậu lật người, bao vây cô ở dưới thân mình, kề sát vào dái tai của cô, không biết xấu hổ nói: “Thích ăn cà rốt đến vậy, còn dám nói mình không phải chú thỏ con?”
Cậu vừa nói vừa sờ cô.
Một con thú nhỏ vừa nhẹ vừa mềm lại đáng yêu.
An Nhiên không còn sức lực, cả khuôn mặt cô vùi vào lồng ngực cậu, không dám ngẩng đầu lên nhìn ai nữa.