An Nhiên bị cậu đè lên cánh cửa, nói những lời gần như lời cầu hôn. Cậu nói, cậu muốn đưa cô tới thành phố B.
Cô tin những lời cậu nói đều là sự thật, là cậu đã suy nghĩ kỹ càng rồi mới nói ra.
Trong đầu An Nhiên lúc này đang vô cùng rối loạn, toàn bộ suy nghĩ của cô đều biến thành mấy chữ muốn gả cho cậu!
Nhưng mặc dù cô ngốc, nhưng cũng biết thận trọng.
Cô co mình trong lòng cậu, không dám động đậy, cũng không dám nhìn khuôn mặt đẹp phát điên kia của cậu, cô chỉ dám dè dặt vươn một ngón tay thon dài, nhẹ nhàng sờ lên mũi cậu, lấy lòng cậu: “Vậy tốt quái!”
Hơi thở của Hoắc doãn Tư càng thêm nóng bỏng.
Cậu chậm rãi tới sát bên cô, giọng cũng khàn tới mức gần như không nghe rõ: “Tôi với em đang nói chuyện nghiêm túc, em còn dám trêu chọc tôi! Người không đau nữa?”