Da mặt ông dày, rất biết trêu chọc người khác, cúi người xuống nói vào tai vợ: “Mỗi đêm đều làm em thoải mái không phải thực tế hơn một cái hôn lễ sao? Làm gì có người phụ nữ nào ở tầm tuổi này mà vẫn được tưới đẫm như em?”
Ôn Noãn thực sự nghe không nổi!
Cái gì mà tưới đẫm cho bà, rõ ràng là bản thân ông nhu cầu lớn, không chịu yên phận.
Bà liếc ông một cái: “Đêm nay anh ngủ ở phòng sách!”
Hoắc Minh bèn bế bà lên, Ôn Noãn sợ tới mức phải giơ tay ôm chặt cổ ông: “Anh làm gì đấy, người giúp việc sẽ nhìn thấy!”
Hoắc Minh nói rất đúng tình hợp lý: “Đến phòng sách ngủ!” Ngủ ở phòng ngủ đã quen rồi, giờ đổi chỗ cho mới mẻ!
Lên tới tầng hai, Ôn Noãn liền mắng ông là đồ lưu manh thối tha không biết xấu hổ.