Kích cỡ này an Nhiên cũng có thể dùng được. Cậu cũng thích cô sử dụng món đồ gì đó của cậu.
An Nhiên cũng biết đồ của cậu rất đắt, nhưng cô vẫn giả vờ giận dỗi: “Tại sao anh dùng đồ mới mà em phải dùng đồ cũ?”
Hoắc Doãn Tư cài dây an toàn lên, liếc cô: “Toàn thân tôi chỗ nào cũng mới!” An Nhiên không lên tiếng.
Dù sao thì cô vẫn cảm thấy cậu thành thạo quá mức, không giống người mới, nhưng cô cũng chẳng dám nghỉ ngờ cậu.
Hoắc Doãn Tư nghiêng người hôn cô.
Cậu nhỏ giọng nói với cô: “Chúng ta về khách sạn nhé! An Nhiên, tôi muốn.” Cậu nói thẳng thừng như vậy, An Nhiên hơi không chịu đựng nổi.
Ngày hôm nay cậu đã làm rất nhiều lần rồi.