An Nhiên cắn môi, lắp bắp hồi lâu cũng không nói nên lời.
Cuối cùng, cô xoay người, chậm rãi đi phía trước.
Hoắc Doãn Tư cũng đi theo cô, nhẹ nhàng ôm lấy vai cô: “Tức giận à?” “Không!”
Mặc dù miệng nói không nhưng giọng mũi của cô đã hơi nặng, âm thanh cũng nhỏ xuống: “Ở bên ngoài anh có thể đừng như vậy không, ở nhà thì được.”
Hoắc Doãn Tư bỗng nhiên kéo cô lại.
An Nhiên ngã vào lòng cậu, mặt cô vùi vào lồng ngực cậu, nghe tiếng tim đập hình thịch đều đặn của cậu... Thật lâu sau, cô vẫn không đợi được câu trả lời của cậu, thế nhưng cậu lại cúi đầu đặt lên trán cô một nụ hôn rất dịu dàng.