Thành phố W vốn là một thành phố nhỏ.
Loại khách sạn cao cấp này trừ khi có khách du lịch tới tiêu tiền thì bình thường không có ai ở.
Trong quán bar nhỏ, ngoài mấy chục nhân viên của Hoắc Thị thì cũng không còn ai khác.
Có người bắt đầu nhỏ giọng thảo luận. “Tổng Giám đốc Hoắc thực sự không nhìn thấy ai khác luôn!”
“Kỹ thuật hôn của Tổng Giám đốc Hoắc nhìn có vẻ không tồi nhỉ! Hôn tới mức tóc cô ấy rối bù kìa.”
Thân là một thư ký trưởng, thư ký Nghiêm cảm thấy mình cần phải nhắc nhở sếp nhà mình, nếu không bị người ta chụp được ảnh rồi đăng tải lên mạng sẽ không tốt lắm. Vì vậy chị nhẹ chân bước qua, ho khẽ một tiếng: “Tổng Giám đốc Hoắc, có cần tôi thanh toán giúp ngài không?”
Hoắc Doãn Tư nhấc mắt, nhìn thấy thư ký của mình.
Mấy chục người phụ nữ phía sau đều đang nhìn Đông nhìn Tây, giả vờ như không nhìn thấy cậu.