Thậm chí còn có mấy món thuốc bổ.
An Nhiên nhìn có vẻ rất yếu ớt, chị sợ Tổng Giám đốc Hoäc làm người ta tới hỏng mất, làm hỏng rồi thì kiếm đâu ra nữa.
Đẩy cửa ra, trong phòng tĩnh lặng.
Phòng ăn, thực sự hơi bừa bãi.
Một chiếc áo sơ mi màu xám nhạt bị tùy tiện vứt trên tấm thảm dưới sàn nhà, nhìn có vẻ nhăn nheo dúm dó tới đáng thương. Thư ký Nghiêm nhận ra chiếc sơ mi này, sản phẩm cao cấp của một thương hiệu thời trang quốc tế, giờ đã nhăn như một cái giẻ lau.
Khăn trải bàn cũng không còn ra hình ra dạng.
Thư ký Nghiêm đi tới cửa phòng ngủ xem một chút. Cánh cửa phòng đóng chặt, nhưng mùi hương động tình của nam nữ tràn ngập trong không khí, giữa sự ngang ngược của nam giới lại hòa lẫn một chút hương vị ngọt ngào.
“Thật là dữ dội!”
Thư ký Nghiêm cảm thán một câu, sau đó đặt mấy cái túi to xuống, bắt đầu dọn dẹp như một bà mẹ già.
Sau khi dọn dẹp, chị gọi điện thoại cho người tới dọn đồ ăn đi.
Sau đó lại đặt trước cho Tổng Giám đốc Hoắc một bữa ăn khuya vào lúc chín giờ tối.
Làm xong tất cả những việc này, chị đang định rời đi, không ngờ cửa phòng ngủ lại đột nhiên mở ra.
Hoắc Doãn Tư tinh thần phấn chấn bước ra, mặc quần tây đen, thân trên mặc một chiếc áo sơ mi trắng, nhìn có vẻ sạch sẽ nhẹ nhàng tới mức không giống một
người đàn ông cả ngày đắm chìm trong tình dục.