Cậu đã nói là sẽ không bắt nạt cô nữa.
Vẻ mặt Hoắc doãn Tư dịu dàng hơn một chút, nói chuyện giống y như đang lừa gạt: “Vậy em hôn tôi một cái, hôn một cái sẽ không bắt em ăn cà rốt nữa, ngày nào em cũng hôn tôi, tôi sẽ cho em ăn món khác.”
Tinh thần của An Nhiên bị cậu thúc giục tới đơ luôn.
Cậu... Có phải có ý kia không?
Từ góc nhìn của cô, Hoắc Doãn Tư chính là kiểu cậu chủ cao quý, tác phong nhẹ nhàng, căn bản sẽ không nói ra những lời không biết xấu hổ như thế này, thế nhưng cậu lại nói trôi chảy đến vậy, không lẽ cậu đã từng có nhiều kinh nghiệm về chuyện này sao?
Hoắc Doãn Tư lại như thể đi giày trong bụng cô.
Cậu cười khẽ một cái: “Tôi chưa từng yêu đương, đây là lần đầu tiên.”
An Nhiên không tiện hỏi lại, thế nhưng vốn dĩ Hoắc Doãn Tư không hề có ý định buông tha cho cô, thẳng tay kéo cô ngồi lên đùi mình... Sau một hồi cọ xát, biểu cảm của cả hai người đều có chút không kiềm chế nổi.