Cô thích Hoắc Doãn Tư.
Hoắc Doãn Tư đẩy xe đẩy đồ ăn tiến vào, đợi hai phút, lại không nhịn được muốn đi vào.
Cậu lấy một chiếc áo sơ mi màu tro, áo cậu mặc là cỡ bốn mươi tư.
Đứng ở cửa phòng tắm chờ An Nhiên.
Cô đi ra ngoài, toàn thân ẩm ướt, khuôn mặt đỏ bừng, tóc vẫn còn nhỏ nước. Đã bị người ta ôm vào lòng.
Hoắc Doãn Tư một tay ôm cô, một tay lau khô người cho cô, sau đó cẩn thận
mặc áo sơ mi lên cho cô, cài hết các nút. An Nhiên cảm thấy hơi không quen, trước đây đều chỉ có cô chăm sóc cho cậu.
Chưa từng mặc quần áo cho cậu, nhưng đã từng thắt cà vạt.
Hoắc Doãn Tư làm xong, cúi đầu hôn nhẹ lên cằm cô, nói: “Trước đây không phát hiện ra em nhỏ bé như vậy!”
Cô chỉ cao tới vai anh, có lẽ cùng lắm cũng chỉ được một mét sáu mươi.