An Nhiên dao động.
Có lẽ cô đã thích cậu từ lâu, chỉ là chính cô cũng không dám mơ tưởng bản thân và Hoäc Doãn Tư có thể như thế này.
Cô nghĩ, có phải chỉ cần cô đối xử với cậu thật tốt là có thể cho cậu hạnh phúc.
Niềm hạnh phúc và vui vẻ của cậu là điều quan trọng nhất so với bất cứ chuyện gì khác.
Thậm chí, mỗi ngày đều bắt cô phải ăn món cà rốt mà mình ghét nhất cô cũng tình nguyện.
Bất tri bất giác, nước mắt đã đong đầy trong đôi mắt cô.
Môi cũng run lên nhè nhẹ.
Cô nói: “Hoắc Doãn Tư, chúng ta... Chúng ta...”
Hoắc Doãn Tư dựa vào đầu giường, im lặng nhìn cô, thật ra lúc này cơ thể của cô bên dưới lớp chăn không có lấy một mảnh vải, rõ ràng trước đó không lâu bọn họ còn vừa mới làm chuyện thân mật đến vậy, thế nhưng giây phút này lại có vẻ rất yên bình.