Cậu ôm lấy người từ phía sau, hôn lên bờ vai gầy của cô.
Nói chung thì đàn ông đều có chút thói hư tật xấu, Hoắc Doãn Tư cũng không ngoại lệ. Cậu rất tức giận với An Nhiên, nhưng đây là lần đầu tiên của cô, chỉ riêng chuyện này đã gạt bỏ phân nửa cơn tức giận của cậu...
Cậu khàn giọng nói: “Nếu em đồng ý, tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
Ý của cậu là kết hôn.
An Nhiên hiểu được ý cậu, trong lòng cô cảm thấy hơi hỗn loạn, thật ra cô rất muốn đồng ý với cậu.
“Sao vậy? Không muốn ở bên tôi?”
Thái độ của cậu xoay chuyển một trăm tám mươi độ, không cứng rắn như tối qua, cũng không còn thích đùa bốn cô như trước đây, mà dịu dàng nhưng không cho phép từ chối giống như mọi người đàn ông đối với người phụ nữ.
Hoắc Doãn Tư có thể chắc chắn, An Nhiên thích cậu.
Vừa rồi, khi hai người họ làm chuyện đó, phản ứng của cô không thể đánh lừa cậu.
Cho nên lúc này cậu tràn đầy kiên nhẫn.
Cậu kéo cô vào lồng ngực mình, xoay người cô lại, một tay giữ lấy gáy cô, hôn môi với cô.
Một người đàn ông vừa được vượt rào, tóm lại là vẫn rất tham ăn.