An Nhiên:....
“Vào đi! Ngài ấy đang ngủ rồi!”
An Nhiên chỉ có thể theo vào, nơi này xa hoa sang trọng giống y như trong tưởng tượng của cô, thế nhưng vừa bước vào đã ngửi thấy mùi thuốc lá hòa lẫn với một tỉa mùi hương cơ thể của đàn ông.
Là mùi hương của Hoắc Doãn Tư.
Mùi hương kia thực sự khiến cô ngửi thấy mà muốn khóc.
An Nhiên rất mất tự nhiên, thư ký Nghiêm đưa tiền cho cô xong rồi khẽ hỏi: “Em không muốn đi xem Tổng Giám đốc Hoắc một cái sao? Nếu chị không nhìn sai, em cũng thích Tổng Giám đốc Hoắc đúng chứ, mặc dù không còn tình cảm nhưng tình nghĩa vẫn còn đó mà. Tổng Giám đốc Hoắc đối xử với em không tệ, ít nhất thì chị chưa từng thấy ngài ấy quan tâm tới cô gái nào như em!”